
1923, Mảnh Khuyết
1923, Mảnh Khuyết
Author: Kia Ixari
Translator: Lishrayder
Fandom: Fullmetal Alchemist TV series 1 & Movie
Category: Drama – Romance
Rated: M
Status: Completed.
Disclaimer: We didn’t own anyone.
Warning: Có spoiler TV series 1 và movie Shamballa. Bối cảnh ở Tân Anh Quốc (Boston), khoảng năm 1923. Đoạn thơ kết thúc là của Constantine Cavafy, rất nhiều trích dẫn trong câu chuyện từ nhiều nguồn khác nhau.
A \ N: Ảnh hưởng nặng nề bởi âm nhạc của Vienna Teng, Rachael Yamagata, Josh Groban, và Beegie Adair. Câu chuyện này, như tớ đã nói với đứa bạn thân nhất quả đất của mình, rằng nó không hề dễ viết, dù khung sườn đều đã có cả. Kiểu như nó cứ thôi thúc, thôi thúc, và thôi thúc mình dữ dội, cho đến khi ta phải đau đớn khạc nó ra với máu, vì nó làm nghẹn ứ những ngôn từ khác, không để chúng được thoát thai qua con chữ. Phải mất rất nhiều thời gian, nghiên cứu và cân nhắc để tìm ra phong cách phù hợp, đặc biệt là để sắp xếp (Tớ đã phải thêm rồi xóa rồi chuyển cảnh hàng đống lần cho thứ tự diễn biến) – đây quả thật là một fic tớ hiếm khi viết, một fic mà tớ phải đắn đo từng con chữ một. Phong cách viết đã được cân nhắc ghê gớm, góc nhìn người thứ hai thường được xem là rất khó khi viết fic, bất cứ sự sai lêch nào cũng là làm rối đi sự mạch lạc của câu chuyện, vậy nên tớ phải mất rất nhiều thời gian mới có thể làm quen đủ có thể viết một cách liền mạch. Nhưng giờ nó đã hoàn thành rồi — ừm, tớ rất mãn nguyện, ít nhất có thể nói như vậy. Giờ thì không ai có thể nói tớ đã cố gắng vô ích~
T \ N: Sau khi đã đến LJ của bạn ý và đọc lại fic một lần nữa, với tất cả những bản nhạc bạn ấy làm nền cho fic, mình đột nhiên yêu bạn ấy ghê gớm ^^~ Bạn ấy làm mình lậm luôn Vienna Teng và Rachael Yamagata T^T Hức… và vì thế tớ đã chỉnh dửa lại phần đã dịch, chuyển nó thành POV của người thứ hai sau khi biết bạn ấy đã làm việc cật lực với nó (thực ra ban đầu nó cũng đã là góc nhìn người thứ hai, nhưng chưa rõ ràng, nên chuyển lại ngôn từ nhân xưng để nó rành mạch hơn XD) Enjoy!
Summary: Khi Edward vừa ổn định cuộc sống của mình tại Tân Anh Quốc với em trai, tránh xa khói lửa chiên tranh ở Châu Âu và yên ổn làm việc tại trường Đại Học tốt nhất Hoa Kì, cậu đã chạm mặt với người mà cậu không bao giờ dám nghĩ mình sẽ có thể gặp lại.
~*~
1923, Mảnh Khuyết
-
Chiều thứ Năm, lại một trong chuỗi ngày xuân xám xịt, mặt trời hấp hửng và bầu trời thật tươi sáng, ngươi ngồi đó trong góc một quán cà phê.
Ngươi đang nhấp môi tách cà phê nguội khi anh ta, hình bóng hư ảo mông mị từ suy tưởng của ngươi, lướt qua. Sải chân dài và rộng không thể lầm lẫn dù ở bất cứ chiều không gian thời gian nào, trong một khoảnh khắc, hư ảnh hay không cũng không còn quan trọng – vì dẫu đây là cơn giao thoa giữa ý thức và hiện thực, ngươi đang cảm nhận được anh đến từng hơi thở, từng nhịp tim. Ngay tại đấy, ngay dưới da thịt nơi ngón tay ngươi.
Anh ta bước vào, mạnh mẽ, cao ngạo. Mái đầu ngẩng cao không khuất phục bất kì ai. Đôi mắt sắc và kiên định, đủ đầy dáng dấp của một nhà tư hữu độc đoán, vị chúa tể đang dạo bước trên Vùng đất Tự Do. Vẻ cao quý như không ngừng toát ra nơi làn da trắng mượt không tì vết – ít ra, đó là những gì ngươi thấy.
Và ngươi không thể nhìn thấy nhiều hơn. Góc nhìn từ chỗ của ngươi thật hẹp, khi anh ta ngồi xuống bàn của mình trong một góc xa khuất sau đường cong của căn phòng đáng ghét, ngươi không thể vươn mắt tới nữa.
Ngươi mong muốn được thấy nhiều hơn, đồng thời không muốn nhìn thêm nữa.
Từng giây trôi qua. Rồi phút. Một giờ. Hai giờ.
Cuối cùng, khi nhìn thấy anh rời khỏi tiệm cà phê bấy giờ đã ních người, ngươi đã bất giác buông tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc đối đầu hôm nay đã kết thúc.
~*~
1.
Bóng ma
Tất cả đều là vấn nạn tình cảm. Càng yêu thương một dĩ vãng bao nhiêu, nó càng mạnh mẽ và kì lạ bấy nhiêu.
-
Gần đây ngươi thường xuyên nhìn thấy anh ta. Ám ảnh ngươi từng giấc mộng, chiếm lấy mọi không gian khi ý thức ngươi vừa kịp trống trải, thấp thoáng hình dáng của mình trong đám đông người vồn vã mà vì lí do nào đó, ngươi không bao giờ cố gắng đuổi theo. Lúc làm việc, khi đang vùi đầu vào hàng đống đống giấy má và hàng núi núi sách vở, ngươi lại nghe thấy giọng anh ta, đọc vang những ngôn từ in trên từng trang giấy. Chúng rót vào tai ngươi, dịu dàng và lặng lẽ.
Nhưng ngươi đã không nổi điên.
Anh ta không thực sự là người ngươi biết. Chỉ là một ảo ảnh, như những gì ngươi chấp nhận. Được tạo ra bởi trí óc rồ dại của chính ngươi; không hơn, không kém. Những tuần gần đây, ngươi kiệt quệ nhiều. Ngươi đã hoàn toàn bỏ cuộc trước những thôi thúc, những khao khát, ngươi bỏ cuộc trước nỗi cô độc toàn diện khi phải mắc kẹt mãi mãi nơi thế giới ngươi hoàn toàn không bao giờ có thể gọi là của mình.
Mọi lúc nhìn thấy anh ta, ngươi lại cảm thấy thứ thôi thúc mạnh mẽ – nó khiến ngươi phải dùng tất cả ý chí, và có thể nhiều hơn thế nữa, để giữ mình ngồi yên trên ghế, để kiềm chế bản thân không thốt ra hết những lời ngớ ngẩn đang được nén chặt trong sâu tận trước một người… một hình bóng mộng ảo từ quá khứ. Ngươi cứ tự nhủ mình: đó chỉ là một doanh nhân xa lạ, một người khác mang cùng màu tóc, cùng dung mạo, cùng đường nét sắc cạnh nơi đôi mắt, đẹp lạ kì và khác hẳn so với dòng máu Tây Âu. Đây chỉ là một người khác, ngươi đang lầm lẫn với người ngươi luôn khao khát được nhìn thấy lần nữa.
Ngươi có thể hiểu được một chút thứ tuyệt vọng này. Khi một thứ hay một ai đó đột nhiên bị tước khỏi mình, cũng bình thường thôi khi ta sẽ cố gắng bù đắp. Nghĩ như vậy, cứ như đó đã là bản chất của cuộc sống và tạo hóa. Những thứ đó, ngươi cố gắng ghì chặt, vì chính bản thân ngươi đã trải nghiệm sự mất mát, bất cứ khi nào nhìn thấy bộ phận cơ thể sống đang chuyển động, đồng thời ngươi cảm thấy cơn đau nơi phần thân thể đã vĩnh viễn mất đi. Cảm giác đó ma quái, thứ thậm chí không dễ dàng chỉ run rẩy. Thứ sẽ mãi mãi hằn dấu, những dấu vết khắc nghiệt, thâm tím và hiển nhiên vấy bẩn nơi tâm hồn ngươi tái nhợt.
Không một ai thấu tận nơi những kí ức ma quái đó ứ đọng. Thường xuyên, cảm giác ma quái ấy làm ngươi nhức nhối, khiến các vị bác sĩ hết lần này đến lần khác cố gắng xác định ngọn nguồn và triệt tiêu cơn đau đó. Gây tê tủy sống, chăng thần kinh, phẫu thuật thùy não. Một trong những cách đó sẽ làm mất đi cảm giác đau đớn, nhưng cũng chỉ là trong chốc lát – nó lại quay về, tàn nhẫn, không khoan nhượng, và lần sau bao giờ cũng hoàn hảo hơn lần trước, theo hiệu quả mà cơn đau đớn tạo ra thêm.
Vậy nên ngươi hiểu rõ cơn đau ấy vô phương cứu chữa. Nó sẽ tiếp tục trở lại, trở lại và trở lại. Đây là nỗi thống khổ ngươi tự đặt lên vai khi chọn tồn tại nơi thế giới không thuộc về mình – ngươi phải chấp nhận nó.
Không hề dễ dàng – nhưng không một ai cảnh báo sớm hơn.
Khi ngươi lần nữa nhìn thấy hình bóng anh ta – dù chỉ như làn gió lướt qua con thuyền mộng nơi trí óc – ngươi lại cảm thấy cơn đau vô dạng kia, cồn cào từ tận đáy, giày xéo cổ họng. Anh ta không hề thay đổi, không một chút nào, và ngươi khao khát anh ta ngay lúc này, mãnh liệt hơn. Anh đã trượt khỏi ngươi, để giờ đây lần nữa nhìn thấy anh, sự mất mát trống rỗng lần nữa xâm chiếm ngươi hoàn toàn –
Không một thứ nào toàn vẹn.
-
Sự đau đớn khi bị tước đi một phần của mình đủ đầy rõ ràng và tàn nhẫn không thể diễn tả bằng bất cứ ngôn từ nào từng tồn tại mà ngươi có thể tìm thấy trong từ điển. Người ta cứ thắc mắc, chất vấn ngươi lần này lần nọ, và ngươi chỉ không thể nào giải thích ngọn ngành. Thật bi thống. Thật không thể tưởng tượng. Tê dại, bỏng rát, cứa sâu, bóc toạc, thiêu đốt, tàn lụi, gặm nhắm, giày xéo. Đau. Một yếu tố trơ trụi – không chút manh mối nơi kết thúc, hay thậm chí liệu có tồn tại thời điềm khi nó không tồn tại. Đó là Đau Đớn. Không thật sự biết đâu là khởi đầu, không thật sự biết đâu là kết thúc. Thậm chí không chắc chắn liệu nó thật sự sẽ kết thúc.
Ngươi cũng nghĩ là sẽ không.
Trong giây phút bị phân li, ngươi không cảm nhận sự khác biệt đó ngay lập tức. Rồi khoảnh khắc, ngắn ngủi thôi, nhanh như tích tắc, một tích tắc đủ dài bằng cả thế kỉ, có vẻ như ngươi vẫn còn cảm thấy cánh tay đứt rời của mình, dẫu cho tận mắt ngươi đang nhìn nó tan rã thành từng mẩu vụn bé nhỏ. Những tiềm thức khi sở hữu nó, cảm giác còn lại thấm sâu vào vùng da thịt nơi vai, chỗ những sụn xương từng gắn chặt vào khớp. Tiềm thức đó cũng đủ để thay thế cho xúc giác, cho cảm nhận tồn tại của một cánh tay – rất hiệu nghiệm, thật sự, hiện thực rằng ngươi không còn tồn tại một cánh tay bị phong kín trong khi đang truyền những xung ý thức về bộ não đã hoàn toàn tê liệt trong bấn loạn.
Và rồi hiện thực đau đớn đó chạm vào ngươi – nó tấn công ngươi – không còn gì khác ngoài gào thét.
Gào thét.
Đau đớn, đau đớn, đau đớn tột cùng. Không thương xót, không khoan nhượng, không kiềm giữ. Đau.
Gào thét.
Sự ân hận đến rất muộn về sau, mãi khi ngươi đã bất động trên giường, ngước nhìn trần nhà, và tê dại dưới đại dương của mụ mẫm cảm giác.
~*~
2.
Kẽ nứt
Chân Lí, tựa ánh sáng, mù lòa. Sai Lầm, tựa cơn chạng vạng lộng lẫy, khuếch táng luôn luôn.
-
Ngươi không phải là thằng ngu, ngươi sớm nhận thấy có gì đó thật kì lạ. Bây giờ hầu như ngày nào ngươi cũng nhìn thấy anh ta – nếu không muốn nói là hằng ngày – và anh ta đã bắt đầu chú ý. Anh đáp trả lại ánh mắt ngươi – thắc mắc và dò xét, đúng cái nhìn thăm dò mà một kẻ hiếu kì sẽ ném cho một con thú nhỏ lạ kì lần đầu phát hiện.
Ngươi vẫn thấy anh ta ở tiệm cà phê vào các thứ Năm và Chủ Nhật. Nhưng giờ ngươi còn nhìn thấy anh ta trên đường nữa. Đôi lần anh còn nói chuyện với người thủ thư tại thư viện công cộng, nơi mà hiển nhiên tên ngươi đã quá đỗi quen thuộc. Có khi anh ta lại bị người hàng xóm (rất tử tế) của ngươi bắt gặp đang đứng tại tầng giữa khu chung cư nơi ngươi trú ngụ, trong dãy trước căn nhà cổ xinh xắn ngươi và Al đang thuê. Và lúc lướt qua tòa nhà văn phòng chính của công ty anh ta ở khu thương mại Boston khi đang trên đường đến trường Đại học, ngươi lại thấy anh ta – bóng dáng anh ta – cúi nhìn xuống từ cửa sổ tầng bốn đóng kín.
Nếu đúng thật là ngươi đang bị theo dõi, thì ngươi cũng đành nhún vai mà cười. Ngươi đã bị theo dõi quá đủ trong quãng đời ngắn ngủi nhiều dối trá này, và ngươi hiểu rõ, chuyện đó dễ dàng như thế nào nếu kẻ theo dõi biết rõ phương thức. Mà có Chúa chứng giám, Roy Mustang quá am tường mấy vụ này.
Nhưng một kí ức thì theo dõi ngươi làm quái gì?
Chuyện này chả hợp lí chút nào. Anh ta chỉ là kí ức của ngươi, một mẩu suy tưởng vô tình bị văng ra ngoài. Ngươi kiểm soát được anh ta – dù phải thừa nhận là có khi cũng vuột tay chút chút – vậy nên nếu anh ta đúng chỉ là kí ức của ngươi, lẽ ra ngươi phải nắm rõ mọi động tĩnh của anh ta chứ. Ngươi phải biết nếu anh ta manh nha dòm ngó đâm chọt sau lưng ngươi, hay khi anh ta lượn lờ trước mặt ngươi như một bóng ma. Ngươi phải biết mới đúng!
Tất cả đều chỉ có thể quy về một lời giải thích thỏa đáng duy nhất: anh ta không phải kí ức của ngươi.
-Điều đó lại dẫn đến một sự thật duy nhất: anh ta hoàn toàn tồn tại.
Hiện hữu. Sống động.
Là thật.
Cuốn sách đang cầm trên tay rơi vào chân ngươi, đau điếng.
-
Lúc Winry lơ đãng và định đưa cốc nước cho tay phải của ngươi, theo bản năng ngươi đã vươn tay ra để đón nó. Nhưng không còn cánh tay nào, tất cả những gì thật sự cử động chỉ là mẩu cụt còn lại của nó. Vai ngươi lần nữa nhức nhối cơn đau vô hình, thứ còn lại sau khi bị xé toạc và tước mất. Ngươi cảm nhận được bóng ma từ những bộ phận ấy, ngươi thấy chúng, cử động, cầm nắm các vật dụng, cảm nhận bề mặt thô ráp của tấm trải giường cọ xát vào chúng.
Và ngươi căm ghét nó, trí óc đang phản bội ngươi – và trong tất cả những điều mà ngươi căm ghét, sự bội phản là thứ tồi tệ nhất, nó khiến ngươi nhớ đến cha mình.
Thật đau đớn, nhưng ngươi vô vọng, và sự dày vò thể xác càng kinh khủng khi cuộc phẫu thuật diễn ra. Bà Pinako nhất quyết sử dụng phương pháp gây tê truyền thống, nhẹ và không ảnh hưởng đến các xung thần kinh cảm giác, khiến cơn đau kích động đến từng tế bào. Bà không tin tưởng những biện pháp gây mê hiện đại, loại thuốc cực mạnh sẽ khiến ta chìm vào giấc ngủ, thứ mà những người ráp automail bấy giờ thường dùng.
Ngươi định dè bỉu và phản bác lại bất công đầy cổ hủ đó, nhưng chỉ nhận được cái cờ lê hạng nặng phang vào đầu, nên ngươi không dám nữa.
Suốt cuộc phẫu thuật, ngươi nhận thức cơn đau cuộn trào như những đợt sóng. Từng góc tối tăm xa xôi nhất trong trí óc ngươi đều bị phong kín, không thể nhận biết thêm cảm giác nào, và ngươi quằn quại yếu ớt bên dưới từng cơn thủy triều va đập liên miên. Ngươi giữ chặt tiếng rên – Al đang ở ngoài. Nó không cần phải nghe thêm bất cứ gì. Nó không cần biết đến nỗi đau của ngươi. Nó đã đau đớn đủ rồi.
~*~
3.
Né tránh
Nếu tôi yêu anh, thì việc quái gì tới anh?
-
Vậy là ngươi quyết định áp dụng biện pháp mà ngươi những tưởng như phát kiến thiên tài vĩ đại nhất: lơ anh ta đi.
Thay vì tự đến thư viện công cộng, ngươi nhờ những sinh viên năm dưới, những em nhỏ tội nghiệp luôn háo hức được giúp đỡ vị giáo sư trẻ tuổi gây nhiều tranh cãi nhất trường Harvard. Tại đây ngươi được mọi người yêu mến, và ngươi hiểu rằng mình cũng nên tử tế lại với họ, vì sự thật hiển nhiên là nhờ vậy họ mới không kì thị tuổi đời và lí lịch mờ ám của ngươi, nó đã thành cái lệ chung ở bất cứ nơi nào. Tất cả những gì họ quan tâm là những nghiên cứu của ngươi, và giữ một thiên tài hiếm có như ngươi ở lại trường của họ.
Ngươi vẫn qua ghé tiệm cà phê – sẽ thật là bất nhã với vị chủ tiệm tử tế thường xuyên hào phóng giảm tiền hóa đơn hàng ngày cho ngươi nếu đột nhiên ngươi lại thôi đến vào các ngày cố định trong tuần. Dù vậy, ngươi vẫn cố né tránh mọi sự dòm ngó – ngươi chọn một góc khuất khó thấy ở phía sau, nơi mà sẽ không ai có thể thấy ngươi trừ phi cố tình ngóc đầu cao qua mọi chướng ngại và nhìn chòng chọc. Thế này quả lợi cả đôi đường, vì ngồi đây, ngươi cũng không thể nhìn thấy ai đang bước vào từ cửa chính, thêm nữa sự yên lặng xung quanh sẽ giúp ngươi chú tâm hơn vào những quyển sách, hay những bài vở ngươi cần chấm, những tài liệu đang trong quá trình nghiên cứu.
Khi ở nhà, ngươi sẽ nằm lì trong nhà, trừ khi bắt buộc phải bước chân ra đường – để mua các nhu yếu phẩm chẳng hạn. (Vấn nạn không thể sử dụng năng lực Giả Kim ở thế giới này thiệt tình là cục phiền phức to bự siêu cấp cho mọi hoạt động). Ban đầu việc ở lì trong nhà xem ra ức chế vô cùng, nhưng ngươi có một mảnh vườn, khuất lấp khỏi đường phố – khỏi toàn bộ thế giới ngoài kia – thế nên ngươi quyết định dời kệ sách đọc của mình ra sau vườn. Ngươi ngồi trên chiếc ghế bập bênh kẽo kẹt và nhàn rỗi đọc sách cho hết ngày. ngươi không còn thấy anh ta lúp ló quanh nhà hàng xóm của mình nữa.
Còn mỗi khi bước ngang qua tòa cao ốc công ty của anh ta dưới phố, ngươi cúi đầu thật thấp. Ngươi khổ sở giấu cố hết tóc của mình, nó lộ ra ngoài quá nhiều. Cái cổ thì quả thật là đồ phản chủ, nó cứ chực chờ ngước nhìn lên, nhưng ngươi cương quyết phản đối. ngươi sẽ không dễ dãi nữa, không bao giờ. ngươi làm những việc đó bằng sự tự hành hạ ghê gớm. Nghe có vẻ ngược đời, nhưng quả thật ngươi không phải một kẻ có sở thích tự hành hạ bản thân. Chỉ là đôi lúc sẽ tốt hơn nếu ta chấp nhận bỏ đi những thứ ta mong muốn níu giữ.
Kiểu sinh hoạt kham khổ này, ban đầu ngươi vẫn còn hào hứng – nhưng chỉ sau chừng một tuần, ngươi đã mất hết cả ý chí. Vì khi Al trở về từ chuyến công tác ngắn ngày đến một sự kiện khoa học nào đó ờ Hoa Kì, ngươiu nhận ra rằng mình đã quên tính đến trực giác bẩm sinh cực kì nhạy bén (và cũng cực kì phiền phức) của Al.
Thế là chiều thứ Năm, khi đang ngồi cùng ngươi trong góc-lẩn-trốn-tuyệt-mật tại quán và bình thản nhấm nháp tách cà phê của mình, đột nhiên nó hỏi ngươi với vẻ mặt nghiêm túc thẳng thắn đến ứa gan: “Anh hai, anh đang trốn ai vậy?” làm ngươi phụt hết lên mớ tài liệu nghiên cứu của mình cả li cà phê quế thơm phức.
-
Chuyện đó, hiển nhiên, buộc ngươi nhớ đến sự tồn tại của anh ta – thật ra thì ngươi có quên lúc nào đâu. Ngay từ lúc anh mới bước vào ngươi đã gồng mình để khỏi bồn chồn nhoi qua nhoi lại, để khỏi khuất phục cảm giác bứt rứt thôi thúc mà chúi mũi vào mớ giấy má tài liệu. Mấy ngón tay ngươi giần giật khi anh ta tán gẫu với người chủ tiệm thân thiện, và cuối cùng khi anh đã chịu trở về chỗ ngồi của mình trong tiệm, ngươi thở dài một hơi thật nhẹ nhõm.
Ngươi quên béng mất Al đang ngồi với mình.
Mà thật ra, Al thậm chí không cần đến mớ biểu cảm lộ liễu đó. Nội thái độ chồn chồn không yên mà ngươi tỏ ra mấy ngay nay cũng quá đủ để Al nhận ra ngọn nguồn sự việc. Cả ánh mắt nữa, Al đặc biệt xuất sắc trong việc đọc lấy suy nghĩ từ mắt cậu.
Ngươi gầm gừ với cái mặt bàn gỗ sồi bóng loáng. “Anh không trốn ai hết, Al.”
“Ờ, hiển nhiên không rồi.”
Tiếng gót giày nện đều đều trên lối đi lát đá bên ngoài, tiếng chim hót ca ríu rít hớn hở trên cây. Và ngươi nghe tiếng đầu mình đập xuống bàn cái bộp.
“…bàn thứ ba bên phải, mặt đối diện với lộ Thorpe.” Rồi đánh thượt một tiếng. Ngươi nhắm mắt đầu hàng – hoàn toàn trái ngược với những gì người ngoài vẫn nghĩ, Al lúc nào cũng là đứa thông minh hơn trong hai anh em. Nó thậm chí còn có trực quan nhạy bén hơn ngươi gấp nhiều lần.
Al nhướn mày nhìn ngươi một cái, trước khi đặt tách cà phê dang dở xuống bàn và đứng dậy bỏ đi. Ngươi nhìn theo dáng nó đi xa dần, dáng vẻ cao gầy nhưng vững chãi và vô cùng thanh nhã, ngươi chợt thấy yêu nó không chịu được. Không kể tới việc nó thấu hiểu ruột gan ngươi đến từng li từng tí, thì đúng là ngươi yêu em trai mình hơn bất cứ thứ gì khác trên đời này. Nếu trong trường hợp phải lựa chọn giữa mạng sống của mình và nó, chắc chắn không còn nghi ngờ gì về việc ngươi sẽ chấp nhận hi sinh tính mạng mình cho Al không chút do dự, y như những gì ngươi đã từng làm trong quá khứ.
Tuy nhiên, chưa đầy 15 phút sau, ngươi bắt đâu nguyền rủa mớ cảm xúc đẹp đẽ trên kia, nguyền rủa cái tình yêu vĩ-đại-to-lớn-bất-diệt khỉ gió đó, và ước gì vừa rồi mình đã kịp tóm lấy cái cổ họng xinh xắn của thằng em yêu quí mà bóp, mà lắc, mà xiết đến xịt máu.
Al bước về chỗ ngồi của hai người, cái bản mặt đó rõ ràng là hớn ha hớn hở, tay dắt theo một quý ngài Mustang, rõ ràng là đang tò mò đến rớt cả mắt.
-
Những ảo định – thứ cảm thức hiển nhiên yếu ớt hay thậm chí không tồn tại – hiện hữu và duy trì một cuộc sống trống rỗng, cạn kiệt. Mãi mãi vô phương tựu thành một vật chất, luôn luôn hiện hữu khoảng trống to lớn phân cách chúng khỏi thế giới kết cấu, hữu thể bên kia. Không thể cảm nhận đau đớn, không thể cảm nhận niềm sướng vui được động chạm. Phơi mình dưới ánh nắng nhưng không cảm nhận được sự ấm áp, dìm thân dưới dòng nước mát lành nhưng không thể thấy mình được gột rửa. Cũng như việc gọt vỏ trái cây, là hành động nguy hiểm mà không ai nhận thức được. Ta không cảm thấy đau đớn khi đã cắt phạm vào da thịt, nên cứ tiếp tục tổn thương bản thân một cách vô ý thức.
Sâu thẳm trong chúng, nơi những xúc cảm bình thường còn trú ngụ, là khe hở trống rỗng to lớn không bao giờ có thể khỏa lấp, trừ phi cảm giác được tái sinh. Chúng không đau đớn, nên không ý thức nổi bi thương lẫn phẫn nộ. Chúng không sướng vui, nên không thấu hiều bản chất yêu thương. Chúng không có lòng trắc ẩn, vì không thể cảm thức sự thứ tha. Nhân Loại, rốt cuộc, là giống loài phát triển khi được chỉ bày.
Do đó, ảo định không chứa đựng gì hơn ngoài sự rỗng tuếch ngay từ đầu, nên sẽ không hiện sinh khao khát. Không thể khao khát. Con người không thể khao khát thứ mà ngay bản thân họ còn không thể nắm bắt. Đó là một đặc lợi khi nhân loại bị tước đoạt – trên thực tế, những ảo định cũng bị tước đoạt nỗi khát khao.
- không như ngươi.
Ngươi – Ngươi biết rõ niềm sung sướng khi sở hữu một thân xác vẹn toàn. Sự linh hoạt khi có đủ tay. Sự tự do khi có đủ chân. Dòng tươi mát vỗ về da thịt khi vùi chân vào ao nước. Hơi ấm của bầu má trong lòng bàn tay mỗi khi ngươi vươn chạm đến mẹ, để hôn và hàm ơn. Sự rắn chắc của thân xác đứa em trai trên da thịt khi cả hai ngã nhào trong trận vật lộn.
Và hơn tất cả, ngươi thấu hiểu nỗi đau khi chúng mất đi. Nên ngươi biết mình khát khao có lại chúng, dẫu vẫn biết để có lại, ngươi còn phải đau đớn nhiều hơn. Ngươi ôm giữ cơn đau đó, như cách những ảo định nắm giữ lấy xúc cảm đầu tiên, vì cho dù có là nỗi đau, đó vẫn là một hiện hữu giữa mịt mùng hư không.
Sau cuộc phẫu thuật, vai ngươi tê dại, và phần cụt nơi từng là chân nhức nhối cơn đau như đến từ vạn tầng địa ngục. Hàng ngàn mũi nhọn sâu hoắm châm chích sống lưng – ngươi kiệt quệ, tất cả những gì ngươi có thể làm là lặn ngụp trong mối vô thức của bóng tối và cơn đau khủng khiếp. Ngươi nắm chặt lấy nó và không buông tay, ngươi biết những dày vò thể xác đó đem về cho ngươi những gì đã mất – những thay thế cho những gì đã mất. Cơn đau này sẽ thay thế cho sự trống rỗng, dù không phải là nhiều – nhưng là tất cả những gì ngươi có, và ngươi sẽ níu giữ nó.
~*~