Archive for Tháng Chín, 2010

h1

Không nắng

Tháng Chín 18, 2010

Hôm nay trời lại không nắng. Quả nhiên thời tiết xám xịt này thật dễ thương (theo một cách nào đó X”D)

Nhưng mà lạnh ghê ;—; làm biếng nữa T__T

Điện thoại bị khùng là em nó trễ học, thiệt là đau đớn mà. Nhưng mà hôm nay trời đẹp quá, nên đâm ra mình hông thấy tội lỗi mấy. Hế hế…

~*~

Nói thiệt ra là mình có đang bị hơi buồn một chút ;—; nhà vắng quá, còn mình không phải là không có việc gì để làm, chỉ là không muốn làm, và cả thấy điều gì cũng mờ nhạt quá trời /___\

~*~

Mình là người không tỉnh táo.

~*~

Đang tưởng tượng tới cảnh một tương lai nào đó, lang thang giữa những con phố nhỏ gạch lát lâu năm, trời cũng lành lạnh, khăn áo lùm xùm. Tự nhiên có thấy lòng dịu lại.

~*~

Ây… người ta đấu tranh cả đời cũng chỉ cho những thứ đơn giản nhỏ xíu, như một buổi sáng thức dậy có bánh mì nướng và cà phê ngon. Vừa xoa đầu con chó xù vừa nhìn đám cây trong vườn xanh xanh dưới nắng, nhâm nhi cái bánh mì và nhấp môi ly cà phê. Chỉ nghĩ là đã thấy đáng mơ ước rồi.

~*~

Muốn cos Harry Potter ghê =))

~*~

Ngày mai là lại gặp rồi :”)

~*~

Chỉ cần nhắm mắt, màu xám dịu nhẹ đó lại tan chảy, thấm ướt từng chân tóc, bao bọc lấy da thịt trong cảm giác êm mát của khói và nước.

Đột nhiên nhớ bầu trời u ám khắc khoải của Ghost in the Shell. Nhớ Follow me. Nhớ Behind blue eyes.

Và đột nhiên muốn mỉm cười.

~*~

Cát đang cạn dần.

h1

release

Tháng Chín 9, 2010

Không thể nói là đã quên.

Sự thật là những thứ đó như những chân rết, bám vào não và gây nhức nhối.

Kinh tởm. Buồn nôn. Chỉ nghĩ đến cũng đã có thể chết đi được.

Nhưng tôi không quan tâm nữa.

Cứ  coi như đó là cái giá tôi phải trả cho quá khứ. Tiền trao cháo múc. Tôi đã trả giá, khá đắt.

Tôi có căm hận. Nhưng tôi đã thấy nó không đáng.

Tôi có ám ảnh. Nhưng rồi nó cũng sẽ qua nhanh thôi.

Tôi thấu hiểu. Nhưng… phải, tôi không bao giờ tha thứ.

Anyway, những chuyện đó không còn quan trọng.

Tôi hạnh phúc vì người vẫn bên tôi. Tôi hạnh phúc vì tất cả yêu thương tôi đang có.

Tôi có thể mỉm cười dễ dàng mỗi khi nghĩ về người, khuôn mặt và nụ cười đó. Bầu trời xanh, cơn gió nhẹ, sân thượng cáu bẩn và người im lặng đẩy những nét chì trong mùi hương thân thuộc dịu dàng.

Bình yên và hạnh phúc đến độ tôi chỉ muốn thế giới dừng lại ngay khoảnh khắc đó mãi mãi.

Nhưng vì cuộc sống sẽ không dừng lại, nên tôi sẽ đi tiếp, người sẽ vẫn nắm tay tôi, và trong những tương lai đó, tôi nguyện cầu sẽ tiếp tục thật nhiều buổi chiều êm mượt như thế. Dù là ở bất cứ đâu, trong hoàn cảnh nào.

Tự do cho người. Bình yên cho tôi. Và hạnh phúc cho tất cả.

Cảm ơn người vì đã yêu tôi.

Tôi yêu người.

God bless us.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.